








| Tìm kiếm |
| Liên kết website |
| Số người online | : 1 |
| Số lượt truy cập | : 45380 |

| Thơ |
|
|
Thơ Ngô Minh |
|
|
Thơ Nguyên Quân |
| Truyện ngắn |
|
|
1. Ngài thủy tổ khai canh dòng họ Âu ở Tường Niêm xuất thân là một người lính trong đạo quân Trung Nghĩa của Chúa Nguyễn Hoàng khi Chúa vào trấn thủ Thuận Quảng. |
|
|
Theo chân những con người một thời bỏ chạy mất dép, giờ lũ lượt quay trở về với nhãn mác sang trọng Việt Kiều yêu nước và cùng lúc với sự khai mở cánh cửa hướng ra bên ngoài của nền kinh tế vốn rất cạn kiệt, trì trệ sau cuộc chiến tranh dai dẳng. |
| Tản văn |
|
|
Đôi khi đi giữa đời ta vẫn thường nhíu mày vì một thoáng bâng khuâng nào đó vụt lướt qua trong cái chớp mắt hồn nhiên, để rồi chợt như sợ bắt gặp, sợ đánh mất đi một điều gì đó mà bản thân mình cũng là một nỗi ngây ngô khó tả. |
|
|
Mỗi chiều khi mặt trời tụt xuống, một vùng trời đỏ ói khép lại phía đầu non, mùa màng râm ran trong tiếng hoan cả của lũ dế, ấy là thời điểm cánh đồng đón những loài chim ghé thăm trong cuộc thiên di đầy khổ lụy. |
| Ký tạp bút |
|
|
Thời chiến tranh, gia đình vợ con xa vời vợi, dù có muốn chăm sóc lo toan cũng chịu. Cũng chẳng ai nghĩ rằng mình sẽ làm cái này, cái kia. Chỉ mong mau hết chiến tranh, trở về với quê hương, với công việc mình đang làm dở dang trước lúc cầm súng lên đường. Vì vậy, hầu như mỗi chúng tôi chỉ có hai việc: Một là đánh giặc phía trước, hai là đánh xong trận rồi thì về hậu cứ quây quần bù khú với bạn bè, chăm sóc và lo toan cho nhau. |
|
|
Năm 1948, từ đồng bằng huyện Triệu Phong, chúng tôi vượt quốc lộ 1A lên một xã miền núi, xã Phong An. Hồi ấy rừng bạt ngàn vô tận, xã Phong An chỉ cách thị xã Quảng Trị chừng mười cây số, do núi rừng ngút ngàn, mà trở nên xa vời như xứ sở lạ lùng ngàn dặm. Chúng tôi bảo nhau: đề phòng cọp từ bụi rậm vồ tươi như đùa. Nhìn núi cao và cây rừng trùng điệp, con người trở nên hồi hộp, lo sợ mơ hồ; lại đi ban đêm, đi lần đầu giữa rừng, sợ là tất nhiên. |
| Văn nghệ dân gian- Nghiên cứu- Lý luận- Phê bình |
|
|
Có một người bạn cùng nghề, cùng lứa, một nhà văn viết truyện ngắn mà tên tuổi không xa lạ lắm đối với bạn đọc, có lần đã tâm sự với tôi như thế nầy: “Tôi không bao giờ muốn viết bút ký. Dẫu có những cái nó là thực đến một trăm phần trăm, nó là ký rõ ràng, thì tôi vẫn cứ uốn nắn nó lại đôi chút để thành truyện ngắn”. |
|
|
1. Trên hành trình của văn học Việt Nam hiện đại mà nói rộng ra là văn học Việt Nam thế kỉ XX, bên cạnh việc phát huy và giữ gìn bản sắc và những truyền thống văn hóa dân tộc thì nhu cầu giao lưu, tiếp thu văn học nước ngoài, đặc biệt là văn học phương Tây để góp phần hiện đại hóa nền văn học dân tộc trở thành một nhu cầu cần thiết. |
| Tiểu thuyết |
|
|
LTS: “Thương “chị!” Thương quá đi mất hồi còn ở Lâm Đồng, ngày mưa lũ vẫn phải bơi qua sông bẻ măng ra chợ đổi lấy từng đồng đong gạo về nuôi con, tóc xoã sợi giữa dòng nước đục ngầu và rác rưởi; tuổi xuân ơi biết nói sao cho trọn tình yêu nớ...” |
|
|
Chương hai Thằng bé tỉ mẩn đặt cái lồng chim ở chạc ba cây vú sữa, dùng dây buộc chặt. Nó có mặt ở vườn cây sân nhà từ lúc bình minh hắt những tia sáng ngày mới lên chân trời và bây giờ, nắng ban mai phủ lung linh tán lá, thả từng mảng bóng râm lẫn đốm sáng dịu xuống mặt đất. |
| Đọc sách |
|
|
Vị mặn hồi sinh của Hải Trung là tập thơ hiếm hoi nếu không muốn nói duy nhất sang trọng xét về mặt hình thức. |
|
|
Có thể nói rằng những câu thơ lấp lánh trong Giấc mơ chữ Nguyễn Thiền Nghi đã tạo nên được một dấu ấn mới trong ngôn ngữ thơ anh, và đã khác rất nhiều so với những tập thơ trước đây. |
| THÔNG BÁO |
